"Mỗi khi có dịp sang Hậu Giang và đi ngang cầu bến Lức tôi còn nhớ rõ bài ca áo lụa quê em bé thơ ngây hát dạo ở ven đường
Nắm chiếc gậy tre em dắt theo một ông lão tật nguyền. Em cất lên tiếng ca buồn rười rượi. Mưa rừng ơi mưa rừng hạt mưa nhớ ai mưa triền miên. Phải chăng mưa buồn vì tình đời mưa sầu vì lòng người duyên kiếp không nguôi. Ôi buồn làm sao tiếng ca đầy thảm đạm. "
Đăng ký
Để đăng ký, Quý khách vui lòng soạn tin MK gửi 1221 (Miễn phí) để lấy mật khẩu và thực hiện đăng nhập